CSLB General Building (B) — All Questions
← Back to practice10 questions
Khi làm bột và nước (acrylic), sản phẩm thật sự cứng lại bằng cách nào?
- a.Nước là polymer còn bột là monomer, và cục bột chỉ cứng khi đưa vào đèn LED.
- b.Nước (monomer) và bột (polymer), cùng với chất khơi mào, kết hợp với nhau qua phản ứng trùng hợp — phản ứng này tỏa nhiệt và tự khô cứng, không cần đèn.✓
- c.Trong bột có chất bắt sáng, nên phải rọi tia UV thì các phân tử mới nối lại được.
- d.Trùng hợp là phản ứng thu nhiệt, nên khách sẽ thấy lạnh tay lúc cục bột đang se lại.
Bộ bột và nước gồm monomer (nước), polymer (bột) và chất xúc tác/khơi mào; khi trộn vào nhau, các phân tử nhỏ nối thành chuỗi dài, đó là phản ứng trùng hợp. Phản ứng này tỏa nhiệt nên khách hay thấy ấm nóng ở đầu ngón, và hoàn toàn không cần đèn. Mấy câu nói ngược monomer với polymer, hoặc bắt phải có đèn và chất bắt sáng, là nói về sơn gel UV chứ không phải bột nước; và trùng hợp là tỏa nhiệt chứ không phải làm lạnh.
Quý vị hơ gel cho khách bằng cây đèn không phải đèn đi kèm hãng sơn gel đó. Chưa tới một tuần gel đã bong mép, khách còn nói đầu ngón tay bị ngứa. Nguyên nhân nào khả dĩ nhất?
- a.Chất bắt sáng trong gel không nhận đủ bước sóng và công suất đèn cần thiết nên lớp gel chưa khô hẳn bên trong — gel non thì bong, và hóa chất chưa khô dính lên da dễ gây dị ứng.✓
- b.Hơ đèn quá kỹ nên gel bị giòn, lúc nào cũng vậy, nên một tuần là tróc.
- c.Sơn gel thật ra đâu cần đèn; bong là do lớp base thôi, còn ngứa thì không liên quan tới sản phẩm.
- d.Vừa bong vừa ngứa là chắc chắn khách bị dị ứng với acetone.
Gel UV/LED chỉ đông cứng khi chất bắt sáng nhận đúng bước sóng và đủ công suất, dùng sai đèn thì bên trong lớp gel vẫn còn ướt. Gel non bám kém nên bong, và phần gel chưa khô dính lên da chính là thứ gây dị ứng lâu dài. Không phải do hơ quá kỹ; sơn gel bắt buộc phải có đèn đúng loại; và lần làm này đâu có dùng acetone.
Một thợ mới vô đổ primer có acid (acid methacrylic) ra chén để mở rồi quét khắp móng và cả vùng da xung quanh cho bột “bám thiệt chắc”. Quý vị phải nói gì với cô ấy?
- a.Primer acid dính da không sao, chỉ có hít phải hơi hóa chất mới đáng lo.
- b.Quét lan ra da cũng được, miễn là làm xong, bột khô rồi thì lau da lại.
- c.Nên quét nhiều primer hơn nữa, càng nhiều primer thì càng ít bong.
- d.Primer acid ăn da: phải mang găng tay và kính bảo hộ, chấm thật ít và chỉ chấm lên mặt móng thật, tuyệt đối không để dính da.✓
Primer acid methacrylic ăn da và ăn mắt, nên bắt buộc mang găng, mang kính và chỉ chấm một chút xíu đúng chỗ mặt móng sẽ đắp bột. Dính vô da là rát bỏng, lại còn làm khách và thợ dễ bị dị ứng về sau; lau sau đó cũng không xóa được lần tiếp xúc. Chấm nhiều primer không giúp lâu bong đâu — làm sạch mặt móng cho đúng và chấm thật mỏng mới giúp; muốn nhẹ hơn thì dùng primer không acid.
Khách vô tiệm với sơn gel và bộ móng đắp cứng, muốn tháo hết trong ngày hôm nay. Câu nào nói đúng về dung môi tháo móng?
- a.Ethyl acetate (loại không acetone) tháo gel và móng đắp nhanh hơn acetone.
- b.Acetone không bắt lửa, nên để nguyên chén acetone mở nắp kế bên cây đèn cầy đang cháy cũng không sao.
- c.Acetone làm tan sơn, gel và móng đắp rất nhanh, còn ethyl acetate (không acetone) thì chậm và dịu hơn; acetone dễ bắt lửa lại làm khô móng nên phải đậy nắp và để xa lửa.✓
- d.Nước tẩy không acetone mới là loại mạnh, phải dùng để tháo móng đắp, còn acetone chỉ dùng lau sơn thường thôi.
Acetone là dung môi mạnh và nhanh, ăn được sơn, gel lẫn bột, nhưng nó bắt lửa và hút hết dầu của móng với da nên phải đậy kín, để xa chỗ nóng và xa lửa. Ethyl acetate là loại không acetone, chậm hơn và dịu hơn, chủ yếu dùng lau sơn thường. Hai câu nói loại không acetone nhanh hơn hay mạnh hơn là nói ngược, còn nói acetone không bắt lửa là sai nguy hiểm.
Lúc dán móng tip, quý vị bóp một giọt keo thật to lên mỗi cái tip cho “dính lâu hơn”. Thật ra chuyện gì sẽ xảy ra?
- a.Keo dán tip và keo wrap là cyanoacrylate, tráng mỏng mới dính chắc nhất; bóp nhiều thì keo tràn ra da, kẹt bọt khí bên dưới, khô chậm và không đều, rốt cuộc tip bị bong hoặc bật ra.✓
- b.Keo cyanoacrylate càng dày thì chỗ dán lúc nào cũng chắc hơn và bền hơn lớp mỏng.
- c.Keo dư coi như primer luôn, khỏi cần làm sạch hay chuẩn bị mặt móng nữa.
- d.Cyanoacrylate chỉ khô khi hơ đèn UV, nên bóp nhiều hay ít cũng như nhau.
Keo cyanoacrylate khô nhanh và bám chắc nhất khi nó là một lớp mỏng nằm giữa hai mặt áp khít nhau, nên tráng mỏng và đều mới giữ được cái tip. Bóp một giọt to thì keo tràn ra da, dưới tip đọng bọt khí, khô chỗ nhanh chỗ chậm — đó là lý do rất hay gặp khi tip bị hở và bật ra. Keo không phải primer, không thay được bước làm sạch mặt móng; và cyanoacrylate khô bằng phản ứng hóa học, thường có thêm chất kích hoạt, chứ không phải nhờ đèn.
Bộ móng đắp của một khách lần nào cũng bong chỉ sau vài ngày. Mặt móng của cô ấy nhìn bóng loáng và sờ vô thấy nhờn dầu. Cách đúng để móng bám tốt hơn là gì?
- a.Giũa mặt móng thật mỏng đi, giũa tới chừng nào bột chịu bám thì thôi.
- b.Lau sạch và làm khô mặt móng, dùng thuốc hút ẩm (dehydrator) lấy hết dầu và hơi ẩm trên bề mặt, rồi giũa nhẹ cho bay lớp bóng trước khi đắp.✓
- c.Đừng cho khách rửa tay, để dầu tự nhiên giúp bột bám vô móng.
- d.Đắp cục bột dày hơn nhiều, lấy sức nặng đè lên lớp dầu.
Muốn bám thì mặt móng phải sạch, khô, không dầu, cộng thêm một chút nhám để bám cơ học; vậy nên thứ tự đúng là lau sạch, xịt thuốc hút ẩm, rồi giũa nhẹ cho hết bóng. Giũa móng thật cho mỏng đi để ép nó bám sẽ làm móng yếu và hư, không bao giờ được làm vậy. Để nguyên lớp dầu chính là lý do bong, còn đắp dày hơn chỉ thêm sức nặng lên chỗ dán vốn dĩ chưa sạch.
Nguyên tắc “tiếp xúc quá nhiều” (overexposure) có ý nghĩa gì với thợ nail?
- a.Chỉ sản phẩm ghi là độc mới gây phản ứng, còn sản phẩm được coi là an toàn thì dính da thoải mái.
- b.Chỉ cần văng trúng một lần là dị ứng suốt đời, nên lỡ đổ một lần là hết làm nail luôn.
- c.Tiếp xúc lặp đi lặp lại hoặc kéo dài với một sản phẩm — kể cả loại dùng bình thường thì an toàn — vẫn có thể làm cơ thể sinh ra dị ứng; đã dị ứng rồi thì dị ứng cả đời, nên phải giữ hóa chất không dính da, mang găng tay và hút hơi cho tốt.✓
- d.Chuyện tiếp xúc quá nhiều chỉ ảnh hưởng tới khách thôi, vì thợ làm lâu năm sẽ quen thuốc, miễn nhiễm.
Nói tiếp xúc quá nhiều là nói tới liều lượng: dính bao nhiêu, bao nhiêu lần, hít phải hơi hóa chất bao lâu, ngày này qua ngày khác — đó mới là thứ gây dị ứng. Một khi đã dị ứng với monomer hay thành phần của sơn gel thì thường là dị ứng suốt đời, nên cách phòng là đừng để sản phẩm dính da, mang găng tay và gắn ống hút hơi ngay tại bàn. Không phải chỉ sản phẩm “độc” mới bị, thường cũng không phải do văng một lần, và thợ không hề quen thuốc — càng tiếp xúc thì rủi ro càng cao.
Một khách quen làm sơn gel quay lại, da quanh mấy ngón móng và cả mí mắt bị ngứa, đỏ, sưng và nổi bóng nước nhỏ. Nhớ lại thì lúc làm, gel hay bị tràn ra hai bên viền móng và vùng da quanh móng. Quý vị nên làm gì?
- a.Cứ làm lại y như cũ nhưng hơ đèn gấp đôi thời gian cho cháy hết chất gây ngứa.
- b.Nói với khách là bị nấm móng rồi bán thuốc trị nấm cho khách đem về xài.
- c.Đổi qua loại primer acid mạnh hơn để primer bịt kín da lại, không cho gel đụng vô.
- d.Ngưng làm gel, giải thích là những gì quý vị thấy giống phản ứng dị ứng do sản phẩm dính lên da, khuyên khách đi bác sĩ; sau này phải giữ cho gel không dính da và hơ đèn cho khô hẳn.✓
Ngứa, đỏ, sưng và nổi bóng nước ở ngón tay, mí mắt hay mặt là kiểu điển hình của dị ứng với sản phẩm làm móng, mà gel tràn ra da cộng với hơ chưa khô là nguyên nhân thường gặp nhất. Việc của thợ nail là ngưng làm, chỉ mô tả cái mình thấy chứ không chẩn bệnh, khuyên khách đi bác sĩ, rồi sửa lại tay nghề để sản phẩm không đụng da. Hơ lâu hơn, nói là nấm móng rồi bán thuốc, hay quét primer acid ăn da lên da đều làm cho khách bị nặng thêm.
Lúc đi kiểm tra, thanh tra thấy nước monomer bị đổ qua một chai nước ngọt thể thao không dán nhãn, để hở nắp trên kệ ngay cạnh bình nước nóng của tiệm. Chỗ này sai ở đâu?
- a.Sản phẩm phải để nguyên trong chai gốc có nhãn, đậy nắp kín, cất chỗ mát và xa chỗ nóng hay lửa — tuyệt đối không sang qua chai không nhãn hoặc chai đựng đồ ăn thức uống.✓
- b.Không sai gì hết, tại người thợ đổ qua chai đó biết trong chai là cái gì rồi.
- c.Vậy cũng được, miễn là xài hết trong một tuần rồi liệng cái chai đi.
- d.Chỉ có thuốc khử trùng mới phải dán nhãn, còn đồ nghề làm móng thì khỏi cần.
Mọi hóa chất trong tiệm đều phải để thợ và thanh tra nhìn vô biết ngay là chất gì, vì vậy phải giữ nguyên chai gốc có nhãn, đậy nắp, để chỗ mát, tránh xa chỗ nóng và lửa. Đổ qua chai nước uống là tệ nhất vì có người tưởng nước rồi uống nhầm, mà chai không nhãn thì cũng không đối chiếu được với tờ SDS và vi phạm quyền được biết của nhân viên. Chuyện “tôi biết mà”, “xài hết trong tuần” hay “chỉ thuốc khử trùng mới cần nhãn” đều sai.Cal/OSHA Hazard Communication Standard (8 CCR §5194)
Câu nào nói đúng về độ pH trong việc chăm sóc móng và da?
- a.Nước tinh khiết có pH 7 nên là chất có tính acid mạnh, còn móng thật thì có tính kiềm.
- b.Nước tinh khiết pH 7 là trung tính, còn da và mặt móng thật thì hơi ngả acid; sản phẩm có tính kiềm mạnh sẽ làm chất sừng (keratin) nở ra và mềm đi.✓
- c.pH càng cao thì chất sừng của móng càng cứng và càng chắc.
- d.pH chẳng ảnh hưởng gì tới mặt móng hết, vì móng là chất sừng đã chết rồi.
Trên thang pH, số 7 là trung tính — đó là nước tinh khiết — còn da và mặt móng bình thường nằm hơi dưới 7, tức là ngả acid một chút. Sản phẩm kiềm mạnh kéo pH lên cao, chất sừng hút nước, nở ra và mềm đi, nên đồ kiềm gắt dễ làm mặt móng yếu và bở. Nước không có tính acid, pH cao làm mềm chứ không làm cứng chất sừng, và dù là chất sừng đã chết thì vẫn phản ứng với pH.